Share to Facebook Share to Twitter More...
Blank
 
 
 
Hoa nở giữa năm tháng cô đơn
Sênh Ly
Dụ Tịch - một cô gái được 3 người đàn ông yêu thương. Đồng Nhược Thiên, anh yêu cô nhưng không biết cách thể hiện nên để lại 1 tình yêu tan vỡ. Tần Chi Văn tuy là 1 người bạn thân của cô, nhưng anh yêu cô hơn chính sinh mệnh của mình. Anh yêu cô với 1 tình yêu thầm lặng, chôn kín. Vì căn bệnh quái ác nên anh không thể thổ lộ tình cảm của mình mà hy vọng cô có 1 người thay anh yêu cô. Cô đối với anh trên cả tình thân. Cho nên khi anh chết cô rất đau khổ mà trở nên điên dại rồi mất trí. Cố Tông Kỳ hi sinh tình yêu của mình dành cho cô. Lúc đầu anh luôn yêu thương, làm cô vui cô dù cô luôn giữ khoảng cách với anh. Khi cô mất trí nhớ, anh chấp nhận là 1 người xa lạ, yêu cô 1 cách lặng thầm. Nhưng cuối cùng thì anh được đền đáp: cô yêu anh.
Giá: 33 Quan.
Để đọc nội dung cuốn sách này, vui lòng tải phần mềm pingSKY tại đây

 

Giới thiệu

Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắc bên cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi đã từng hỏi anh, một bông hoa có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ trống rỗng kia, tôi nhớ anh đã đưa cho tôi một bức tranh của Van Gogh, bức "Hoa hướng dương", màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng.
Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. Giống như trong những năm tháng đó, anh luôn dành sự chăm sóc cho tôi.
Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, thời gian cứ trôi đi tình yêu không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn.
Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, cùng nhau đi hết cuộc đời, sau đó tôi đã gặp anh.
Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà sẽ cùng nhau đi hết bốn mùa.

 

 

Nhận xét của độc giả:

Tên tác phầm là "Hoa nở giữa tháng năm cô đơn" , nhưng tôi lại thấy không cô đơn như vậy. Tôi cảm thấy thật ganh tị với Dụ Tịch, cô có 3 người đàn ông yêu thương cô. Đồng Nhược Thiên, anh yêu cô nhưng không biết cách thể hiện nên để lại 1 tình yêu tan vỡ. Tần Chi Văn tuy là 1 người bạn thân của cô, nhưng anh yêu cô hơn chính sinh mệnh của mình. Anh yêu cô với 1 tình yêu thầm lặng, chôn kín. Vì căn bệnh quái ác này nên anh không thể thổ lộ tình cảm của mình mà hy vọng cô có 1 người thay anh yêu cô. Cô đối với anh trên cả tình thân. Cho nên khi anh chết cô rất đau khổ mà trở nên điên dại rồi mất trí. Cố Tông Kỳ hi sinh tình yêu của mình dành cho cô. Lúc đầu anh luôn yêu thương,làm cô vui cô dù cô luôn giữ khoảng cách với anh. Khi cô mất trí nhớ, anh chấp nhận là 1 người xa lạ, yêu cô 1 cách lặng thầm. Nhưng cuối cùng thì anh được đền đáp: cô yêu anh. Câu chuyện tuy có cái kết đẹp nhưng nó để lại cho người đọc 1 cái buồn man mác. Sống trên đời thì ai cũng phải chết nhưng hãy luôn trân trọng những gì mình có. Dụ Tịch, cô không cô đơn, bên cạnh cô vẫn luôn có người yêu thương cô.
Một tình yêu lãng mạn. Giọng văn nhẹ nhàng, lúc vui, lúc buồn, đầy cuốn hút.

 

 

Người dùng cũng xem các nội dung sau: